September 2, 2017

Tâm sự đẫm nước mắt của nữ lao động người Việt ở nơi xứ Đài


Con nhớ nhà lắm bố mẹ ạ, nhớ em Bi, em Na nữa. Đã hơn sáu tháng kể từ ngày con xa gia đình, xa quê hương sang Đài Loan để làm việc, mặc dù vẫn còn nhiều khó khăn nhưng con cũng đã bắt đầu thích nghi với cuộc sống ở bên này rồi bố mẹ ạ.

Con còn nhớ như in cái ngày bố mẹ tiễn con ra sân bay, mẹ ôm chặt con mà khóc, còn bố thì chỉ dặn dò con sang bên đấy thì tu chí làm ăn, đừng chơi bời linh tinh. Dù bố không khóc, nhưng con biết bố thương con nhiều lắm. 20 năm được bố mẹ bảo bọc, chở che nhưng giờ đây phải một mình phải đối mặt với sóng gió cuộc đời, lại là ở một đất nước xa lạ nữa chứ.

 

Nhưng biết làm sao được vì gia đình mình không có điều kiện như nhà người ta, bố thì trước kia bị tai nạn lao động nên không làm được việc nặng, gánh nặng nuôi gia đình đặt lên vai mẹ. Bố mẹ giờ cũng già yếu rồi, lại còn hai em đang đến tuổi đến trường nữa.

Ngay con quyết định đi Đài Loan, bố mẹ phản đối, bố bảo con: “ Mày con gái thì làm được việc gì, bố mẹ vẫn còn có khả năng nuôi mấy đứa, chỉ cần bọn mày không chơi bời là được”. Nhưng rồi con cũng thuyết phục được bố mẹ, rồi nhà mình phải cắm sổ đỏ để vay mượn cho con hơn 100 triệu để đi sang Đài Loan làm.

Lần đầu đặt chân đến một đất nước xa lạ, con sợ lắm bố mẹ ạ. May mà khi đến đây, được công ty bố trí chỗ ở cùng với mấy bạn nước mình nên nhiều lúc nhớ nhà mấy đứa lại cùng nhau tâm sự nên cũng phần nào vơi đi. Mấy bạn của con ở đây, mỗi người một hoàn cảnh nhưng mọi người đều coi nhau như người thân trong gia đình vậy.

Công việc của con ở đây không quá vất vả, nhưng vì làm nhiều mà sức con yếu nên nhiều lúc mệt mỏi lắm mà chẳng biết kêu ai. Nhưng may còn có việc để làm để tăng thu nhập chứ ngày mà làm 8 tiếng chắc không đủ sống mất. Tháng nào cố gắng làm tăng ca thì cũng được tiết kiệm được 10-12 triệu gửi về nhà. Dù có vất vả nhưng chỉ cần nghĩ đến gia đình mình, thì khó khăn mấy con cũng vượt qua được. Nhiều lúc ốm đau vẫn không dám nghỉ làm vì tiếc tiền. Những lúc ấy muốn lắm một bát cháo tía tô giải cảm của mẹ, thèm một tiếng hỏi thăm ngây ngô của bé Bi, bé Na. Buồn lắm, nhưng biết làm sao được hả mẹ.

Người ta bảo đi Đài Loan thì hên xui, may thì gặp được chủ tốt, được tăng ca nhiều thì còn có tiền, còn không 2 năm không trả đủ nợ mất. Nhiều người đi sang đây rồi chỉ muốn về vì làm vất vả, sống thì cực khổ mà tiền thì không có.

Nhớ cái đêm giao thừa đầu tiên không được bên cạnh gia đình, cả đêm hôm đấy chỉ biết khóc. Từ lúc sinh ra đến giờ năm nào cũng được đón năm mới cùng cả nhà, nhưng năm nay chỉ mình con cô đơn bên này, không buồn sao được. Con biết rằng ở nhà bố mẹ cũng đang nhớ con nhiều lắm, phải không ạ. Bố mẹ biết không, nhiều lúc con chỉ muốn được bỏ lại tất cả để trở về bên cạnh bố mẹ. Dù biết chuyện đó là không thể.

Có hôm bé Na gọi điện cho con, con bé vừa nói vừa khóc : ” Chị hai bảo chị hai đi làm để mua quần áo đẹp cho Na mà, giờ Na không cần quần áo đẹp nữa, nên chị hai đừng làm nữa, về với Na đi mà”. Con nghẹn lời không biết phải nói sao.

Bố mẹ và các em ở nhà yên tâm nhé, dù bên này còn nhiều khó khăn, nhưng con sẽ vượt qua được hết. Còn hơn 2 năm nữa con được về với gia đình mình rồi, bố mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Con yêu và nhớ gia đình mình nhiều lắm!

Và bức thư xúc động gửi bố mẹ nơi quê nhà của lao động Việt tại Đài Loan

Gửi bố mẹ!

“Sao con ít điện về nhà thế?”

Con cũng muốn gọi điện về lắm. Cũng nhớ bố mẹ lắm. Nhưng mà mỗi lần muốn gọi về lại sợ bố mẹ ạ… Sợ những câu hỏi mà con không biết phải trả lời thế nào… Sợ những chuyện bố mẹ kể mà con chỉ có thể im lặng lắng nghe xong cũng không biết nói gì… Sợ gọi rồi lại làm bố mẹ lo lắng hơn…

Sợ nhất mỗi lần bố mẹ kể con bác A làm tháng 30 triệu con ông B làm hơn năm đã mua đất xây nhà… Mà con thì cứ kêu làm không đủ ăn… Con kể bố mẹ nghe nhé về cuộc sống bên này ấy. Có những người ngày làm 8 tiếng có khi 5 tiếng mà không có việc còn ngày làm ngày nghỉ về nhà xem tivi nấu cơm ăn uống có cả thời gian làm đẹp.

Nhưng có những người thời gian ngủ tính từng phút đi về thay vội bộ quần áo còn chưa kịp khô mồ hôi lại tất tưởi chạy đi. Nắm cơm,cái bánh, chai nước mua vội ở cửa hàng tiện lợi để ăn lúc đi bộ. Gật gù chợp mắt lúc chờ tầu điện. 1-2 giờ sáng dưới cái lạnh thấu da thấu thịt mưa bão vẫn phóng xe ngoài đường vì công việc.

Dù ốm hay đau vẫn không dám nghỉ làm ( vì sợ tới ngày lĩnh lương lương ít k đủ tri phí của tháng ) . Đói rét vẫn phải cắn răng ko giám kêu ai… bố mẹ ạ. Để có được 30-40triệu ấy phải đánh đổi bằng giấc ngủ, miếng cơm, mồ hôi, nước mắt… Thậm chí bằng sức khoẻ, tính mạng, thể xác và linh hồn …

Không phải giống như những gì bố mẹ vẫn thấy ở nhà: có tí chức quyền thì ngồi không cũng có người mang tiền đến biếu. Có tí quan hệ thì nghe vài cuộc điện thoại thôi cũng kiếm ra tiền. Con cũng muốn làm cũng muốn kiếm tiền lắm chứ nhưng khôg có việc mà …

Sợ cả lúc cúp máy “chơi bời ăn tiêu ít thôi con ạ chứ lên mạng thấy con đi chơi suốt thế thì làm gì còn tiền”. Nhiều khi chỉ là phơi quần áo thấy chậu bông nhà bên đẹp ghé mặt chụp một tấm hình. Nhiều khi là đi chợ quần áo ấm, đi giầy, đeo balo ra đường thấy nắng đẹp con lại chụp…chỉ là mang balo để tiết kiệm tiền mua túi ninon thôi mà bố mẹ. Nhiều khi đi ra công viên hóng gió ngang qua cửa hàng thấy nhiều đồ đẹp lượn qua lượn lại chụp tấm hình rồi đi ra mua mấy đôi tất giảm giá về đi làm… Chỉ là muốn bố mẹ thấy con trai mẹ sống một mình nhưng vẫn tốt vẫn vui vẻ bố mẹ ạ!

Thay vì thế bố mẹ hãy nói con cứ sống thoải mái, tiết kiệm vừa phải thôi cái gì cần tiêu cứ tiêu không hoang phí là được. Khó khăn thì bố mẹ con cùng khắc phục chứ ốm đau thì khổ. Như thế nghe xong nếu con có ăn chơi thì con sẽ thấy rất rất có lỗi còn con không thế thì con sẽ buồn lắm! Nhất khi con đăng ảnh đi bar hay hút thuốc khi con vấp ngã.Khiến bố mẹ không tin tưởng con! Bố mẹ yên tâm con bố mẹ lớn rồi!

À…..! Nếu bố mẹ có gặp ai đó có con đi xa bố mẹ hãy hỏi họ rằng cháu nó có khoẻ không? Có đẹp trai ra không? Công việc có vất vả không?.. Thay vì hỏi họ là cháu làm tháng nhiều tiền không?… bố mẹ nhé! Vì nếu là con nghe bố mẹ kể bác này hỏi con có khoẻ không?..Bác kia hỏi con có đẹp trai không?..Cảm giác như cả thế giới ai cũng thương con ý bố mẹ!!! Bố mẹ đừng quan tâm người khác nói gì, bố mẹ chỉ cần biết con yêu bố mẹ nhất là đủ rồi!!!!!

Nguồn:xaquehuong

(Visited 4,130 times, 1 visits today)