January 3, 2018

Sau 5 năm, vợ đau đớn đón chồng đi làm ăn ở nước ngoài về bằng…1 sợi xích dày


Ngày mai anh sẽ bay sang nước ngoài làm ăn sau 1 kỳ nghỉ Tết. Thế là tôi lại phải tiếp tục những tháng ngày dài đằng đẵng chẳng có chồng bên cạnh, cảm giác ấy cô đơn và trống trải vô cùng!

Chúng tôi kết hôn sau 7 năm yêu đương. Thấy công việc thu nhập không được như ý muốn, anh nghe lời người quen đi xuất khẩu lao động. Thế là chỉ sau có 4 tháng cưới nhau, tôi đã phải học sống xa anh, ngày ngày ở nhà lo chăm sóc mẹ chồng già yếu và loanh quanh với công việc ở 1 cửa hàng may mặc.

Anh vẫn gửi tiền về đều đặn cho mẹ con tôi ở nhà trang trải cuộc sống. Nhưng theo ngày tháng, số tiền cứ ít dần đi rồi tự nhiên anh im bặt chẳng thấy chuyển tiền về nhà nữa.

Tôi vẫn gọi điện cho chồng thường xuyên, anh luôn vui vẻ nói cười nhưng cứ hễ nhắc tới tiền là chồng lại tỏ vẻ khó chịu.

Em gọi cho anh chỉ vì sốt ruột chuyện tiền nong thôi phải không?

Tôi ngập ngừng bảo:
– Em chỉ lo cho anh thôi, làm ăn dạo này thế nào mà sao tiền lương ngày càng hao hụt, rồi công ty người ta cứ mãi nợ lương không trả như thế?

Anh thở dài rồi nói:
– Vẫn ổn cả.

Tôi ngại, chẳng dám hỏi gì thêm vì sợ sẽ lại tạo áp lực cho chồng. 1 mình anh vất vả bên xứ người như thế cũng tội lắm rồi.

1 ngày tôi vừa đi chợ về đã thấy chồng đang ở nhà liền mừng rỡ chạy vào.
– Anh được về sao không báo trước cho em ra sân bay đón?

Anh cười nhạt thếch, ậm ừ vài câu rồi bỏ về phòng đi nằm.

Nhìn anh trùm chăn kín đầu ngủ, tôi cứ thấy tủi thân.

– Đợt này nghỉ lâu không con?
– Con…không đi nữa đâu mẹ ạ!

Mẹ con tôi trố mắt nhìn nhau rồi cùng nhìn sang phía anh.
– Chấm dứt hợp đồng sớm như thế có ảnh hưởng gì không anh?

Tôi ngạc nhiên nhìn chồng hỏi. Anh chẳng nói gì, cứ vục mặt vào ăn cơm. Lúc ấy tôi tuyệt nhiên chẳng thấy sợ đến mấy chuyện đền bù, chỉ cần nghĩ đến lúc không phải xa anh, tôi lại thấy mừng.

Tôi nằm 1 lúc mới thấy anh bước vào. Anh cứ nằm yên bên cạnh chẳng đả động gì đến vợ trong khi mọi lần về, anh sẽ giành ngay lấy cơ hội để được gần gũi tôi cho thỏa cơn khát thèm. Tôi cố ý vòng tay sang ôm bụng chồng. Anh hơi giật mình, sượng sùng gỡ tay tôi ra bảo:
– Anh mệt lắm!

Nói rồi anh quay lưng lại với tôi.

Suốt những đêm sau đó anh vẫn giữ thái độ lạnh lùng với vợ. Tôi cứ mong anh bao nhiêu anh lại càng tỏ ra hắt hủi, bất cần bấy nhiêu.

Tối ấy tôi về phòng mới hỏi lại chồng chuyện tiền nong của nhiều tháng trước. Anh cáu bẳn gắt um lên:
– Tiêu hết rồi. Từ nay đừng có hỏi nữa có được không?

Tôi điếng người ú ớ hỏi lại:
– Cái gì? Anh tiêu vào việc gì mà hết cả mấy trăm triệu đó chứ?

Anh tiếp tục im lặng, mặc cho vợ có gặng hỏi thế nào chăng nữa.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy thì thấy chồng đang lục lọi trong tủ. Tôi băn khoăn ngồi yên theo dõi thì thấy anh lục ví của mình, lôi ra mấy trăm nghìn nhét vào túi.
– Anh lấy tiền làm gì vậy?

Thấy tiếng tôi hỏi, anh giật mình quay lại ngượng ngùng.
– Để tiêu chứ làm gì.

Anh lờ đờ nhìn vợ ngáp ngắn ngáp dài rồi bỏ đi.

Cứ cách mấy hôm chồng lại lấy tiền của tôi rồi ra ngoài. Anh ít cười nói hơn so với trước đây, cả ngày lúc nào cũng ủ rũ rầu rĩ nhưng chẳng bao giờ thổ lộ với tôi 1 điều gì.

Cho đến 1 hôm, đang nửa đêm tôi thấy chồng vội vàng trở dậy đi xuống dưới bếp. Thấy anh mãi chẳng trở về phòng, tôi sốt ruột đi xem anh thế nào thì chết điếng trông thấy chồng đang ngồi ở góc bếp, tay liên tục gãi lên mặt, 2 mắt đờ đẫn ngước lên trần nhà. Trước mặt anh còn nguyên cái bật lửa và 1 tờ giấy bạc.

Tôi lảo đảo lùi bước lại, chạy thẳng về phòng.

Tôi báo cho mẹ cái tin chồng bị nghiện hút. Bà như chết sững, cứ trân người nhìn tôi lặng thinh. Hai hàng nước mắt rỉ ra bà mới đau đớn bảo:
– Ông trời sao nỡ đày lên cái thân tôi khổ sở thế này!

Tôi ôm lấy mẹ khóc nấc. Lúc ngước mặt lên mới thấy anh đang đứng ngay đó, thẫn thờ nhìn 2 mẹ con.
– Thằng trời đánh!

Mẹ cứ vừa đánh vừa mắng chửi con trai. Anh quỳ rạp dưới đất chẳng nói lại câu gì. Chỉ đến khi bà điên quá xô anh ngã ngửa, tôi mới thấy 2 mắt chồng đỏ ngầu, mặt giàn dụa nước.

Tôi vừa từ cửa hàng trở về thì thấy mẹ đang xích chồng vào chân giường. Anh nằm dưới đất thở hổn hển, mắt lừ đừ nhìn tôi.
– Tránh ra!

Anh nổi khùng vùng dậy thét lên. Mẹ con tôi sợ hãi đứng nép vào nhau nhìn anh quằn quại mà đau đớn vô cùng.

– Mẹ à, hay là để anh ấy vào trại cai nghiện?
– Không được, mẹ nghe người ta bảo vào trong ấy chỉ tốn kém mà cũng chẳng giải quyết được gì.

Mẹ chồng khẽ gạt đi nước mắt, lủi thủi bỏ xuống dưới nhà.

Bà ép anh phải ở nguyên trong căn phòng ấy không được đi đâu, chân tay đã được quấn sẵn dây xích. Anh vẫn ngoan ngoãn nằm im ở đó, kiên nhẫn vùng vẫy trong những cơn thèm. Tôi đứng ngoài nhìn chồng mà đau xé ruột gan.

Lần ấy mẹ tôi phải về quê lo việc giỗ họ vài ngày. Tôi nghỉ làm ở cửa hàng mấy hôm để ở nhà tiện chăm sóc cho anh.
Chồng kéo tôi vào sát người mình, run run bảo:
– Anh sẽ cố gắng bù đắp lại cho em.

Tôi đưa tay lên sờ mặt anh, nhìn sâu vào đôi mắt thâm quầng, u buồn, mệt mỏi của chồng, cố gắng không để nước mắt chảy ra.
– Cố lên anh! Nhất định phải chiến thắng!

Tối ấy, anh lại tiếp tục giằng xé với sợi xích dày. Anh cứ vừa gào thét, vừa khóc, vừa van xin khiến tôi chẳng thể nào cầm được nước mắt. Đột nhiên chồng trợn ngược mắt, chân tay cứng đơ giơ lên không trung trong giây lát rồi buông thõng, mắt lim dim, thở mệt mỏi. Tôi mở cửa chạy ngay vào. Mặt anh đờ đẫn, nước dãi chảy ra ngoài ướt cả 2 bên tóc, cổ chân cổ tay bị sợ xích siết cho chảy máu.

– Đau quá…

Anh nằm yên đó thều thào. Tôi nhẹ nhàng lấy bông băng lại cho anh. Đợi lúc chồng ngủ say, tôi bí mật tháo sợi xích để anh được thoải mái, rồi để anh gối đầu trên đùi mình, suốt đêm thức nhìn chồng mà chua xót.

Tôi choàng tỉnh dậy thì chẳng thấy chồng đâu, cái ngăn kéo bị lục lọi hãy còn quên chưa đóng lại. Tôi cuống cuồng chạy ra ngoài tìm anh nhưng bấm điện thoại bao nhiêu cuộc cũng không liên lạc được. Lòng tôi nóng như lửa đốt.

Tôi thất thểu trở về nhà thì kinh ngạc thấy anh đang đứng ở trước cửa.
– Em đi đâu sao lâu quá vậy?

Tôi chạy mau tới bấu 2 cánh tay chồng, nhìn anh dò xét. Chồng rụt rè bảo:
– Đừng lo, anh đi mua đồ ăn sáng cho em thôi.

Anh dắt tay tôi vào nhà, trên bàn hãy còn nguyên 2 tô bún đã được bày sẵn. Tôi ôm chầm lấy anh bật khóc. Chồng hôn lên trán tôi bằng đôi môi khô khốc của mình thì thầm:

– Ăn đi em, rồi giúp anh trói vào sợi xích ấy nữa.

Nguồn: rongtien.net

(Visited 712 times, 1 visits today)